Tôi đang ở ngã ba tuổi trẻ – cái thời mà bước đi dễ lạc, mà dừng lại thì sợ bỏ lỡ, mà tiến lên thì tim đập loạn vì chưa biết phía trước là gì. Tôi hay nghĩ: đường đời không chờ ai, và nếu mình không biết đi về đâu, thì dù có bước 100 bước chân, cũng chỉ là đi loanh quanh giữa cơn mê của số đông.
Tôi biết, ngoài kia là những mục tiêu lớn lao. Nhưng tôi cũng biết, giữa mình và mục tiêu là những đoạn đường chưa biết trước, những thử thách chưa có tên, và cả những nỗi sợ không ai thấy được. Vượt qua những điều ấy, không phải để tỏ ra mạnh mẽ – mà là để xứng đáng hơn với chính khát vọng của mình.
Tôi tự hỏi: nếu đi chỉ 1 mùa, tôi cần gì? Một hành trang đủ dùng. Nếu đi 1 năm, cần sống sót. Đi 3 năm, tôi phải học cách nhờ cậy đúng người. Đi 5 năm, tôi không thể đi một mình – tôi cần đội ngũ. Và nếu dám nghĩ đến chặng 10 năm, thì câu hỏi không còn là “tôi đạt được gì” nữa, mà là: “tôi có khiến người khác ngẩng nhìn mình một cách trân trọng không?”
Không ai đi xa chỉ bằng liều lĩnh. Tôi từng ngỡ rằng cứ bám lấy khát vọng là đủ, nhưng rồi nhận ra: khát vọng mà thiếu kiến thức là hoang tưởng; kiến thức mà không có ước mơ thì chỉ là công cụ vô hồn.
Tôi cũng hiểu rằng, đi một mình có thể nhanh, nhưng đi cùng người khác mới thật sự đi xa. Nhưng đi cùng ai? Với 5 người – cần chung chí hướng. Với 50 người – cần tổ chức. Với 500 người – cần chí nghiệp. Còn với 5000 người? Phải mang một sứ mệnh lớn trên đầu – đủ mạnh để truyền cảm hứng, đủ bền để không sụp đổ khi gặp phong ba.
Và tôi hiểu, nếu chỉ sống vì mình, dùng tiểu xảo, tôi sẽ lụi tàn trước khi chạm đến dấu mốc đầu tiên. Nhưng nếu tôi đi với trái tim biết chia sẻ, với một khát vọng lớn hơn bản thân, với sự rèn luyện để không phụ người đi cùng – tôi có thể không chỉ thay đổi đời mình, mà còn thay đổi số phận của cả một tập thể, một thế hệ.
Đi không phải chỉ để đến – mà để trở thành.
Và nếu phải mang một nỗi đau, tôi muốn đó là nỗi đau của trưởng thành.
Nếu phải sống với một khao khát, tôi muốn đó là khao khát được sống có ý nghĩa và để lại điều gì đó đáng kể.
“Đường đời là một cuộc đi dài. Tôi không chọn con đường dễ dàng. Tôi chọn con đường đáng để đi.” – Một người trẻ, đang học cách bước chân cho thật vững.
Tác giả: Sharon Nguyễn
ID: 48100