
1. Cản trở lớn nhất khiến một người không thể hiện diện ở hiện tại
Làm sao ta biết mình đang thực sự sống, chứ không phải đang tồn tại trong một giấc mơ dài? Đó là khi ta hiện diện mà không bị chi phối bởi "thời gian tâm lý", nhìn vạn vật mà không bị lấm lem bởi sự phán xét.
Rào cản lớn nhất ngăn ta chạm vào sự sống chính là sức mạnh áp chế của trí năng. Chúng ta tự hào về lý trí, nhưng lại không nhận ra mình đã trở thành nô lệ của nó. Bạn có thể dừng suy nghĩ trong vài giây không? Rất khó. Tâm trí luyên thuyên không dứt, kéo lê ta qua những nỗi đau cũ kỹ. Có bi kịch nào lớn hơn việc bị cầm tù bởi chính công cụ của mình mà không hề hay biết?
"Cá phải rời xa làn nước xanh thẳm, nếm trải sự ngạt thở mới thấu hiểu được đại dương. Con người cũng vậy, cần phải đánh mất chính mình, quăng quật giữa khổ đau mới tìm cách phá vỡ những khuôn mẫu giam cầm, từ đó tìm lại ý nghĩa tối thượng của sự tồn tại." — Osho
Đừng để đến cuối đời vẫn là kẻ mộng du giữa ban ngày: nhìn núi sông chỉ thấy tên gọi của núi sông, chứ chưa từng chạm vào linh hồn của tạo vật.
2. Neo giữ "Thân" để giải phóng "Tâm"
Tâm trí là con lắc dao động không ngừng giữa quá khứ đã chết và tương lai chưa sinh. Để thoát khỏi sự dao động hỗn loạn ấy, ta cần một chiếc neo: Cơ thể.
Nếu không cảm nhận được sự sống đang tuôn chảy trong "Thân", bạn sẽ không bao giờ nắm bắt được sự tĩnh lặng của "Tâm". Hãy quan sát những suy nghĩ như một người xem kịch—tách biệt và không phán xét. Đó là đỉnh cao của trí tuệ.
"Nếu bạn buồn bã, bạn đang sống ở quá khứ. Nếu bạn lo lắng, bạn đang sống ở tương lai. Nếu bạn bình yên, bạn mới thực sự đang ở hiện tại." — Lão Tử
Khi sự chú tâm dồn trọn vào khoảnh khắc này, dòng chảy suy tư sẽ bị gián đoạn. Trong "khoảng hở" tĩnh lặng đó—nơi vắng bặt tiếng nói của cái tôi—trực giác sẽ bừng sáng. Đó là trạng thái của Vô Niệm.
3. Hoá giải khổ đau bằng sự chấp nhận triệt để
Khổ đau, về bản chất, là sự phản kháng của cái tôi đối với những gì đang diễn ra. Con người có một năng lực kỳ lạ: "tự chuốc lấy" bất hạnh bằng cách bám víu vào những gì đã qua.
Chỉ có hiện tại là thực tại duy nhất. Muốn sống, hãy để quá khứ chết đi ngay trong giây phút này. Đừng vác xác chết của ngày hôm qua lên vai mà đi vào ngày mới.
4. Thức tỉnh khỏi cơn mê mang tên "Tương lai"
Hãy sống như một người đã chết—nghĩa là rũ bỏ mọi danh tính, mọi gánh nặng tâm lý, mọi ham muốn kiểm soát.
Tâm trí thường ru ngủ ta bằng lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng để chối bỏ hiện tại tẻ nhạt. Nhưng đó là một cái bẫy. Nếu bạn không thể trọn vẹn ngay bây giờ, thì dù tương lai có mang đến điều gì, bên trong bạn vẫn sẽ là một lỗ hổng vô nghĩa không thể lấp đầy.
"Hãy để tương lai tự lo liệu lấy nó."
5. Xuyên qua nỗi sợ, hoà vào dòng chảy
Cuộc sống là một vũ điệu của những thay đổi ngẫu hứng và tự nhiên. Đừng gồng mình chống lại dòng chảy ấy, vì sự kháng cự chỉ sinh ra nỗi buồn.
"Hãy để thực tại là thực tại. Hãy để mọi thứ tuôn chảy theo cách chúng muốn."
Khi bạn không còn để bất cứ điều gì làm "bẩn" tâm trí mình, khi bạn không còn sợ hãi sự đổi thay, cánh cửa tự do sẽ mở toang. Và chiếc chìa khóa duy nhất, vĩnh cửu, chính là: Hiện Tại.
Tác giả: Sharon Nguyễn
ID: 48100