Trên hành trình trưởng thành, có lẽ ai trong chúng ta cũng khao khát tìm kiếm một la bàn cho riêng mình—một la bàn chỉ về hướng "chân thực" và "khai phóng". Chúng ta thường tìm thấy ánh sáng đó từ những người đi trước, và bài diễn văn của Steve Jobs tại Stanford năm 2005 mãi là một trong những ngọn đuốc rực rỡ nhất.

Lời nhắc nhở "Hãy sống như thể đây là ngày cuối cùng" không phải là một khẩu hiệu sáo rỗng. Nó là kết tinh của một hành trình thấu hiểu sâu sắc, được đúc kết qua ba câu chuyện lớn của cuộc đời ông. Hôm nay, chúng ta hãy cùng chiêm nghiệm lại chúng, không phải như những bài học để sao chép, mà như những gợi mở để tự vấn và khám phá con đường của chính mình.

1. Kết Nối Các Dấu Chấm: Niềm Tin Vào Bức Tranh Toàn Cảnh

"Bất kể bạn gặp ai, đó đều là người bạn cần gặp.

Bất kể xảy ra chuyện gì, đó đều là chuyện nhất định phải xảy ra.

Bất kể chuyện bắt đầu từ đâu, đó đều là thời điểm thích hợp.

Bất kể là chuyện gì, đã qua chính là đã qua."

 

Sự khai phóng bắt đầu khi ta ngừng việc cố gắng kiểm soát tương lai. Thay vào đó, ta học cách TIN TƯỞNG.

Tin vào trực giác, vào định mệnh, vào dòng chảy của nghiệp (karma), hay bất cứ điều gì bạn muốn gọi tên. Tin rằng, bằng một cách nào đó, những dấu chấm của hiện tại—dù khó khăn hay vô nghĩa đến đâu—sẽ kết nối lại trong tương lai. Niềm tin này không phải là sự thụ động, mà là sự dũng cảm. Nó cho ta sức mạnh để dấn thân, đi theo tiếng gọi nội tâm, rẽ khỏi những con đường mòn quen thuộc. Vì khi nhìn lại, ta sẽ nhận ra mọi thứ đều có ý nghĩa, mọi thứ đều được "sắp đặt" để tạo nên phiên bản độc nhất của ta ngày hôm nay.

2. Tiếng Gọi Của Đam Mê: "Đừng Vội Chấp Nhận"

HHHHH

Công việc không chỉ là mưu sinh. Trong thời đại này, nó chiếm một phần lớn thời gian tồn tại và định hình con người ta. Steve Jobs đã nói: "Cách duy nhất để thực sự hài lòng là làm những gì bạn tin là công việc tuyệt vời."

Nhưng thế nào là "tuyệt vời"? Đó không phải là danh vọng hay tiền bạc. Đó là SỰ CỘNG HƯỞNG.

Cách duy nhất để làm được điều tuyệt vời là "YÊU" những gì bạn làm. Đây là một vấn đề của trái tim. Hành trình tìm kiếm công việc mình yêu cũng gian nan như tìm kiếm tình yêu. Sẽ có những lúc mệt mỏi, hoang mang.

Sự trưởng thành và khai phóng ở đây nằm ở một vế quan trọng: "Nếu bạn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng vội chấp nhận (Don't settle)." Đừng chấp nhận một cuộc đời "tạm ổn". Đừng thỏa hiệp với sự tầm thường chỉ vì nỗi sợ hãi. Trái tim của bạn, bằng cách nào đó, sẽ tự biết khi bạn tìm thấy nó. Hãy kiên nhẫn lắng nghe và can đảm tìm kiếm.

3. Cái Chết: Công Cụ Tối Thượng Để Sống Chân Thực

"Nếu hôm nay là ngày cuối cùng, liệu mình có muốn làm những việc sắp làm hôm nay?"

Đây không phải là một câu hỏi bi quan, mà là một công cụ thanh lọc mạnh mẽ nhất. Mỗi sáng, khi đối diện với câu hỏi này, chúng ta được nhắc nhở về sự hữu hạn của cuộc đời.

Khi biết rằng mình sẽ sớm ra đi, mọi thứ "nhí nhố"—như cách Jobs gọi—đều tan biến. Mọi sự kiêu hãnh, mọi nỗi sợ thất bại, mọi kỳ vọng của người khác... tất cả đều trở nên vô nghĩa khi đối diện với cái chết. Chỉ còn lại những gì THỰC SỰ QUAN TRỌNG.

Nhận thức về cái chết chính là sự khai phóng tối thượng. Nó giải phóng chúng ta khỏi những gông cùm của định kiến và "tiếng ồn" bên ngoài. Nó nhắc nhở rằng chúng ta vốn chẳng có gì để mất. Vậy thì, còn lý do gì để không sống theo tiếng gọi của trái tim? Còn lý do gì để không lắng nghe trực giác, để không dấn thân vào con đường mình thực sự khao khát?

 


Ba câu chuyện, một hành trình: Tin vào quá khứ (kết nối dấu chấm), yêu lấy hiện tại (làm điều mình yêu), và được giải phóng bởi tương lai (nhận thức về cái chết).

Tất cả đều quy về một lời khuyên cuối cùng, một kim chỉ nam cho mọi tâm hồn đang trên đường khai phóng:

"Hãy luôn khao khát. Hãy luôn dại khờ."

Còn bạn, nếu hôm nay là ngày cuối cùng, điều gì là quan trọng nhất bạn nhất định phải làm?